Tuổi Mực Tím » Tâm Sự Tuổi Teen » Hành trình Bạch Mã

Tuổi Mực Tím

Tâm Sự Tuổi Teen Thời Trang Tuổi Teen Giới Tính Tuổi Teen Gương Sáng Tuổi Teen Bạn Bè Tuổi Teen Nhật Ký Tuổi Teen Teen Quậy Khắp Nơi Pháp Luật Cho Teen Tuổi Teen Thế Giới

Member Account

Newest Articles
Đầu năm, manh nha làm...nữ “đầu gấu”
Bán thân qua yahoo
Đi xe buýt & văn hóa teen
“Thợ chẻ” teen
Teens và “thú” chơi đêm
Đi toilet theo nhóm
Học sinh giỏi "khó ưa"
Khoảng trống "chết người" của teen
Ham chơi game, cả bốn cùng vào tù
Tự sự của một cô gái nhiễm HIV
Reading full article

Hành trình Bạch Mã

1. Lớp ồn như chợ vỡ. Mỗi người một tiếng, ai nấy đều háo hức nêu lên một địa điểm mà theo họ là thích hợp nhất. Lê Phạm bất lực, cậu không làm sao vặn nhỏ được volume của ba mươi lăm cái loa phóng thanh dưới lớp. Bỗng có tiếng như át đi tất cả.
Hành trình Bạch Mã.

- Tớ có ý kiến - giọng Hoàng Anh trong vắt - Hay tổ chức leo núi?

- Địa điểm? - Lớp nhao lên tựa cơn sóng thần.

- Hãy đến Bạch Mã, đến với khu nghỉ mát lý tưởng bởi vẻ đẹp  của rừng mưa nhiệt đới  và khí hậu mát mẻ. Đến Bạch Mã bạn sẽ được thưởng thức vẻ đẹp  của thiên nhiên, bạn được cắm trại, tắm suối, xem chim, đi bách bộ hay ngắm nhìn vẻ đẹp  huyền bí của những khu biệt thự cổ - Hoàng Anh chỉnh chiếc kính cận ra chiều trịnh trọng và đọc một thôi một hồi những thông tin  trên tờ rơi quảng cáo  về tour "Hành trình Bạch Mã” của một văn phòng  du lịch  nào đó.

- Mình nghe nói đi Bạch Mã vất vả lắm, không khác gì đường lên... trời - Lê Phạm lấn cấn.

- Lớp trưởng cứ là hay lo xa. Khách du lịch  đổ về như đi hội, mình cách có mấy cây số, lại dân chuyên sinh mà không biết  Bạch Mã là gì thì vô duyên  quá!

- Vô lý nữa! - Có tiếng vang lên từ cuối lớp.

Lớp lại chao đảo. Chí chóe. Rốt cuộc cuộc "chiến tranh giữa các vì sao" cũng kết thúc trong nỗi lo ngại chập chờn của Lê Phạm. Bởi bài toán đã được giải, và kết quả cho nghiệm duy nhất: đi Bạch Mã.

2. Ba mươi lăm con người  như mang trong mình dòng máu của Ma-gien-lăng hay Cô-lông-bô gì đó phăm phăm bước với tinh thần "đâu có đường là ta cứ đi" tiến lên Vọng Hải đài.

- Trông như các cụ ngày xưa vượt Trường Sơn ấy nhỉ - Hoàng Anh tếu táo.

- Bạch Mã cũng thuộc dãy Trường Sơn đấy. "Ta vượt trên đỉnh núi cao Trường Sơn" - giọng nam... đục của một chàng hòa vào.

- Suỵt! Giữ yên tĩnh cho rừng - Tiếng ồn lớn sẽ ảnh hưởng đến động vật hoang dã và du khách - Lê Phạm ra hiệu và đọc những dòng nhắn gửi trên bản đồ  vườn quốc gia  Bạch Mã mà trung tâm  du lịch  cung cấp.

- Ối dào! Ông là chúa hay vẽ chuyện. Đi tập thể chứ có phải đi trinh sát địch hay khiêng quan tài đám ma đâu mà ông cứ bảo yên lặng như ngậm tăm được. Đến con hến lên tới đây cũng phải há miệng ra mà ngáp ấy chứ - Hoàng Anh vừa bước vừa "đốp" lại Lê Phạm như một mụ... lên đồng.

Lê Phạm không thèm chấp. Cậu biết thừa tính Hoàng Anh. Trông cái trán kia thì đích thị là bướng rồi. Lê Phạm đọc những dòng tiếp theo: Cẩn thận! Khi đi bộ trong rừng, bạn có thể bị trượt, vắt cắn hay gặp rắn và các loại động vật hoang dã khác.

- Eo ơi! Có vắt à? Sợ chết!

- Không sao đâu! Nếu vắt xuất hiện tớ sẽ "giải phẫu" nó cho - Hoàng Anh trấn an cô bạn bên cạnh.

3. Càng lên, đoàn người như càng bị thiên nhiên  nuốt vào vô cùng. Hun hút. Rồi mênh mông. Và bao la. Những bậc xúc cảm liên tục thay nhau chiếm lĩnh... trận địa thần kinh, từ háo hức đến sợ sệt, và rồi vui sướng vỡ òa theo sự kỳ thú của núi rừng. Lớp lớp mây sà ngang trước mặt, quấn vào từng bước chân, len vào từng hơi thở. Dường như thiên nhiên con người  không còn tồn tại ranh giới nữa. Ở đây có sự giao thoa, cộng hưởng và hòa lẫn vào nhau, cảm giác xa xăm nhưng rất gần, ảo ảo nhưng rất thực. Đoàn người đã chạm... trời.

- Ê... ê... ê! Trời ơi... ơi... i... i... i!

Hoàng Anh nhanh chân nhảy lên sân Vọng Hải đài. Vừa nhảy vừa hét, cảm xúc của Acsimet khi kêu ba tiếng "Ơ-rê-ka" cũng đến như vậy là cùng. Ngay lúc ấy, cô bạn bên cạnh la thất thanh, tay chỉ vào ngực Hoàng Anh.

- Kìa, vắt!

Trời ạ! Đúng là "cầu được ước thấy". Một con vắt đang say sưa, no nê trên ngực Hoàng Anh mà nàng đâu biết. Con vắt hút máu đến là... ngọt. May mà Hoàng Anh nhảy lên cô bạn mới phát hiện ra. Và da mặt Hoàng Anh tím tái không tìm đâu thấy dấu hiệu của sự tuần hoàn.

- Gì thế? Vắt à! Ở đâu? - Lê Phạm chạy lên.

- Trong ngực Hoàng Anh ấy.

- Hoàng Anh đứng yên! Bạn nữ nào can đảm bắt vắt cái.

Cả hội nữ nhìn nhau trân trối rồi nhìn Lê Phạm với ánh mắt  lộ vẻ "không phải mình chứ" và chân tay cũng lẩy bẩy theo, trong khi nước mắt Hoàng Anh đã chảy tới... cằm.

- Thôi! Lê Phạm giúp Hoàng Anh đi - một bạn đề nghị.

- Mình... mình! Vắt ở... ở... trong ngực Hoàng Anh kia mà.

- Nhanh đi. Hoàng Anh ngất bây giờ - người nữa hối thúc.

- Nào, Lê Phạm nhắm mắt lại - bí thư cầm tay Lê Phạm kéo đến bên Hoàng Anh, dứt khoát như một nữ thủ lĩnh.

- Nhưng mình có thấy gì đâu? Động tác bí thư nhanh và mạnh quá khiến Lê Phạm không kịp nghĩ sao để chống chế.

- Mình sẽ cầm tay cậu chỉ đúng con vắt để cậu bắt ra.

Thế là tay Lê Phạm run run trong bàn tay  bí thư. Tim và phổi Hoàng Anh nhào lên như muốn chứng minh "ta đây luôn ủng hộ  sự... sợ hãi". Rồi người Hoàng Anh chuyển sang trạng thái cứng đờ như bức tượng... nhà mồ. Ấy là Lê Phạm cảm thấy vậy khi bàn tay  lần xuống phía dưới cổ áo Hoàng Anh... tiếp cận mục tiêu.

4. Cung đường từ Vọng Hải đài về Ngũ Hồ và thác Đỗ Quyên, đoàn người đi như đội quân thất trận. Dường như toàn bộ những gì được gọi là lương thực đã bị ngốn đến tận mẩu cuối cùng, nhưng chúng vẫn không thể cứu được những đôi chân chưa một lần thử chạy... lốc-đa.

Tới đỉnh thác Đỗ Quyên cả lớp đóng chốt, đây là điểm đến cuối cùng của lịch trình. Một số chàng còn khỏe quyết chinh phục  thác. Hoàng Anh lật đật theo sau. Lê Phạm giật mình, ngoái lại, ngoẹo đầu, chỉ tay vào bảng chỉ dẫn với nội dung: "Thác Đỗ Quyên, đường xuống dài 300m với 689 bậc, dốc trên 45 độ, chỉ dành cho những người khỏe và đủ bản lĩnh", ra chiều không đồng ý.

- Lên Bạch Mã mà không được chiêm ngưỡng thác Đỗ Quyên từ dưới lên thì chưa gọi là biết Bạch Mã, người ta bảo vậy và mình cũng tin vậy. - Hoàng Anh nhún vai, trả lời Lê Phạm.

- Đường xuống như xuống... âm phủ  ấy, Hoàng Anh chịu nổi không, lại còn lên lại nữa.

- Yên tâm! Không phải chỉ mấy ông mới đi được đâu. Nên nhớ chị Hằng là người đón chú Cuội lên cung trăng chứ không phải chú Cuội đưa chị Hằng lên nhé!

Vừa nói Hoàng Anh vừa lóc xóc lao xuống trước Lê Phạm. Lê Phạm chỉ còn nước lè lưỡi, đuổi theo và kêu "Hoàng Anh! Chậm thôi, bậc thềm rêu và dốc đó, coi chừng chuột rút".

5. Sau khi hả hê, trầm trồ, kiêu hãnh đứng trước thác nước cao cả trăm mét và la hét như vẻ "ta đây" đã chinh phục  hoàn toàn được tự nhiên, cả bọn... lui quân.

Lê Phạm đi sau cùng khóa đuôi. Được khoảng nửa đường, cậu bắt đầu thấy chân có dấu hiệu căng lên và... cứng lại. Tai quái thật. Hình như đến lúc đôi chân không chịu nghe cái đầu nữa. Nó muốn biểu tình, đình công thì phải. Trong khi mũi, miệng tranh nhau thở. Thở hồng hộc. Đúng lúc ấy, tiếng "á... á... a... a" đập vào vách đá vẳng ra làm sống dậy màng nhĩ Lê Phạm từ lâu như ù đi vì mệt. Hoàng Anh ngã "bịch", nằm xuống trước Lê Phạm vài bậc.

- Hoàng Anh! Có sao không? - Lê Phạm ngẩng lên, nói không ra hơi.

- Mệt quá, mình không đi nổi nữa. Chết mất! Không lên được đâu.

Nói rồi Hoàng Anh khóc ti tỉ, khóc ngon lành, tự nhiên  như một đứa trẻ.

- Phải quay lại không Lê Phạm? - Tốp trước đã cách Hoàng Anh và Lê Phạm đến hai chục mét, ngoái lại hỏi.

- Không sao! Mọi người cứ lên đi, để Hoàng Anh nghỉ một lát rồi tụi mình lên ngay thôi.

Lê Phạm nghĩ tốp trên có quay lại chỉ tổ mệt thêm họ chứ chẳng được gì, đi đường dốc bậc thang thì không ai có thể giúp ai được. Cậu quay lại Hoàng Anh.

- Thôi, Hoàng Anh cố lên. Đi rừng là kiêng khóc, khóc là tiếng gọi ma rừng đó. Hoàng Anh có thể đi được chứ? - Lê Phạm nhìn Hoàng Anh với ánh mắt  đầy khích lệ và tin tưởng.

- Ma rừng á? Chết... chết. Mình cũng không chắc có đi được không. Mà kính mình vỡ rồi - Hoàng Anh lo lắng.

- Mang tạm kính mình vậy! Nhanh đi! Chiều rồi, dễ có mưa rừng lắm, mà mưa rừng độc và vắt dễ xuất hiện nhiều.

- Lại vắt á! Lê Phạm đừng bỏ mình nhé.

- Ừ! Bỏ Hoàng Anh thì mình... mình... sống với ai! - Lê Phạm ấp úng rồi buột miệng, liếc qua Hoàng Anh.

- Quỷ ạ! Thế này còn đùa được - Hoàng Anh thoáng đỏ mặt.

- Sao lại quỷ, đi rừng là kiêng nói ma với quỷ.

- Vậy à? - Hoàng Anh lí nhí.

Thế là hai người tiếp tục đi lên. Mà không! Bò mới đúng. Rõ ràng là Hoàng Anh dùng tới tứ chi chứ không phải hai chân như thường. Lê Phạm đành cúi xuống bò cạnh Hoàng Anh. Cả hai mò mẫm tiến lên từng bậc. Mò mẫm vì cặp kính của Lê Phạm không đủ độ so với Hoàng Anh, và Lê Phạm không có kính thì cũng chỉ thấy mờ mờ.

- Hình như càng lên cao con người  càng "đoàn kết" hơn thì phải? - Lê Phạm bắt chuyện.

- Mình thì thấy càng lên cao con người  càng nguyên thủy hơn.

- Vì sao?

- Thế Lê Phạm không thấy hai đứa mình đang bò đi... bốn chân như khỉ à?

- Ừ nhỉ! Hì... hì... hì - Cả hai cùng cười như phát hiện ra một điều gì đó vĩ đại lắm.

Rồi Lê Phạm giật mình, cậu thấy Hoàng Anh không "đốp chát" lại mình nữa, không "ông ông, tôi tôi" nữa. Thay vào đó là sự ngoan ngoãn, nghe lời và...vui tính. Đúng là khi rơi vào "tình huống có vấn đề” con người  dễ xích lại gần nhau hơn. Mà con gái  càng lên cao càng dịu dàng hơn thì phải?

 

Theo TTO
Muc Tim Online, Be Yeu, Tao Blog, Be Xinh, Day Thi, Show Hang, Te Nhi, Chuyen Con Gai, Chuyen Con Trai, Tuoi Day Thi, Sinh Ly, Miss Teen, Thoi Trang Tre, Thieu Nu, Hoang Thuy Linh, Hoa Hau, Con Gai, Gai Xinh, Mai Phuong Thuy, Hoa Hau, Anh Khoa Than, Goi Cam, Bikini, Bo Nguc Dep
Updated: 20/08/2008 | Views: 42 | Rate: 0/0 | Comments: 0
Is this article helpful? YES [0] NO [0]

Comments about: Hành trình Bạch Mã

Sorry! Not found commenting on article: Hành trình Bạch Mã!
Other articles

Related to this article in Tâm Sự Tuổi Teen

Older articles this article in category Tâm Sự Tuổi Teen

Newer articles this article in category Tâm Sự Tuổi Teen

Interesting
Tự sự của một cô gái nhiễm HIV
Tôi mất hết ở tuổi 15 vì đã là gái cứu net
Khi con gái yêu... "bạo"!
Tâm sự của một nữ sinh từng “chat sex”
Từ một hotgirl tôi trở thành gái gọi
Tâm sự của một teen từng “chat sex”
Tôi bị người yêu cũ dọa tung “cảnh nóng”
Vợ bé của bố chỉ hơn tôi… 3 tuổi
Người đẹp 8x Vũ Ngọc Anh: “Đi bar có gì là xấu”
Tôi bắt gặp bố đang xem phim "đen" ở ngay trong nhà
Most Views
Tâm sự của một nữ sinh từng “chat sex”
Khi con gái yêu... "bạo"!
Tự sự của một cô gái nhiễm HIV
Người đẹp 8x Vũ Ngọc Anh: “Đi bar có gì là xấu”
Tôi bắt gặp bố đang xem phim "đen" ở ngay trong nhà
Tâm sự của một teen từng “chat sex”
Tôi bị người yêu cũ dọa tung “cảnh nóng”
Vợ bé của bố chỉ hơn tôi… 3 tuổi
Con trai mồm mép
Tôi mất hết ở tuổi 15 vì đã là gái cứu net
  English Tiếng Việt 
Home Page | Privacy | Contact | Friend Links | Search | Sitemap | Revenue Share | Up
Copyright © 2008 PhanVien.Com . All rights reserved.